Thơ Thúy Vân

By



NGÀY BUỒN NHẤT 


Giông tố xé trời

Pleiku ôm em nghiêng ngả
mơ hồ thân phận
giăng mưa
trầm mặc phố trưa
tắm trần về ngày buồn nhất. 

Ngày buồn nhất
tự hoạ mình trên cỏ
ngửa mặt hướng nắng
lớp lớp bụi đỏ
khát bám. 

More...

Thơ Thúy Vân

By

 

 

 


Đôi mắt
                   

Bất chợt nối vào nhau
chuỗi âm thanh đa chiều lạ lẫm
đêm phố trẻ lên đèn  
ngày mơ màng  nắng
gió thốc nụ cười  
phố xoay vần vũ 
mặt nối mặt
trùng trùng bí mật biển khơi. 

More...

Thơ Thúy Vân

By

 
 Mùa hẹn


Tháng năm mưa

úm Pleiku muộn màng chăn gối
nắng hong nhọc nhằn trải tầng suy nghĩ
sưởi bốn phần năm tế bào lạnh cơ thể cháy
đời người có rồi không bạn bè như hạt mưa
trong suốt
mềm mại
chân chất
độ lượng
tan chảy
chúm lòng bàn tay giọt tháng năm chảy tràn
ướt nhòa mùa hẹn.  

More...

thơ Thúy Vân

By

 

 


Chiều ở phố            

Chiều ở phố nắng biếng lười lau nước mắt
 
gió hoang di hạt bụi xoáy quay về
                                
em bật khóc bên trời lưng lưng dốc
                                
biết về đâu giữa trắng mốc hoàng hôn.
   

Con chim ngoảnh tìm xa thẳm
 
trùng trùng hư ảnh dấu yêu
                                 
Pleiku gánh chiều buồn trĩu vai
                                
cỏ xanh non bện tình thâm sẩm phố
    
đường đông người bỗng mình em xa lạ
   
đêm ào về nuốt chửng nắng hồn nhiên. 
            

More...

gửi văn nghệ sĩ trong cuộc hội ngộ tây nguyên

By

 

 

13.5.08  

Anh tặng em sợi nắng xuyên đêm
loé sáng
gấp khúc
huyễn hoặc
buồn                               
mong manh dễ vỡ.
 

Những cơn mơ chạm bờ thức giấc
rớt tiếng gà cứa toạc màn đêm ảo giác
nụ hôn...
ấp ủ
giấu mặt
khát
tiếc nuối
sợi nắng mơ hồ trêu ngươi
mung lung...  nước mắt. 

More...